[Series] Những câu chuyện cổ tích. Người đẹp ngủ trong rừng.

Người đẹp ngủ trong rừng..
..
..

Author: Kẻ đang học thi một cách nhàn tản.
Note: Có những cảnh không phù hợp với trẻ em vẫn tin vào con cò mang em bé đến từng nhà.
Không khuyến khích hành động vừa ăn vừa đọc.

Nhạc đang phát: Close ur mouth của Mất Dạy Band (đừng nghe khi đọc) và Fairytale của Enya

ೋღAღೋ

Phù thủy Kim Junsu, à không, phù thủy xuất chúng Kim Junsu, sau bao nhiêu năm dài đằng đẳng, cuối cùng cũng đã chán làm người xấu.

Ngồi xoa lớp mặt nạ nâu sần sùi, phù thủy Kim ngao ngán gãi gãi, nhưng bằng cách nào cũng không chọt được chỗ ngứa bên trong. Bắt đầu từ ngày debut trong sự nghiệp nguyền rủa “thuê” của mình, Junsu đã dần dần quên mất đến sự hiện diện của tấm da giả này, chỉ trừ những lúc ngứa mũi đến khó chịu, như bây giờ chẳng hạn.

Trở lại với vấn đề. Như đã nói, phù thủy Kim hiện đang chán làm người xấu. Tuy rằng hắn không (cũng có thể là chưa) phải nhận lấy những kết thúc bi thảm như đám đồng nghiệp ngu ngốc. Nhưng việc ngộ độc táo, bị hoàng tử đâm vài nhát, té xuống giếng, bị cây đè, Junsu đều đã chứng kiến qua, và không gì có thể đảm bảo rằng cuộc đời của một tên phù thủy ác độc sẽ trở nên tươi sáng hơn thế.

Nhất là khi hắn còn chưa kịp mua bảo hiểm, phù thủy Kim rùng mình.

Chính vì như thế, sau một thời gian dài suy nghĩ. Kim Junsu đã quyết định rửa tay gác đũa, bắt đầu từ ngày mai sẽ trở thành một con người tốt hơn…

..và sau bảy trăm ba mươi lăm cái ngày mai, phù thủy Kim cuối cùng cũng gom góp đủ can đảm để thực hiện bước đầu tiên trong công cuộc làm người tốt. Đấy chính là sửa chữa những lỗi lầm của mình. Cứ như vậy, gật gù gật gù, Junsu hăng hái xách tay nải, cứ theo biên lai cùng danh sách người bị hại mà thẳng tiến.

ೋღAღೋ

Bắt đầu với cú debut ngoạn mục của mình, hắn còn nhớ, mười sáu năm trước, phù thủy thực tập Kim nhận lệnh đức vua nước láng giềng, vào ngày lễ chúc mừng sinh thành của hoàng tử (tên gì hắn không nhớ) đặt ra một lời nguyền.

Đúng vào ngày sinh nhật thứ mười sáu, hoàng tử đầu lòng của vương quốc (hắn không nhớ tên) sẽ tự giác đâm ngón tay vào con thoi và bị mất máu nhiều đến chết. Tuy lời nguyền có chút độc ác, vì không biết hoàng tử kia bị kim đâm bao nhiêu lỗ mới có thể chết được, nhưng là nhiệm vụ đầu tiên, Kim Junsu cũng không buồn đôi co. Đến bây giờ ngẫm lại, hắn mới cảm thấy mình có nghĩa vụ sửa chữa đống lộn xộn khi xưa.

Đưa mắt sang tòa tháp cao phía sau, nơi Junsu rất lâu về trước đã sắp đặt hiện trường thoi đâm, phù thủy Kim bắt đầu im lặng hóa giải lời nguyền, nhanh chóng kết thúc vụ này.

Nếu có thể như mọi câu chuyện cổ tích khác thì tốt rồi, phù thủy thiện lương đi cứu hoàng tử trong lúc nguy kịch, tình tiết làm cảm động tất cả mọi người. Sau đấy hắn sẽ được đức vua cảm kích ban cho ba điều ước, xây được tòa lâu đài cho riêng mình rồi sống mãi mãi hạnh phúc về sau.

Chỉ là…chỉ là…

Một tên phù thủy nhỏ nhoi như Junsu, làm sao có thể mơ tưởng hoang đường như vậy được. Hắn phân tâm thở dài.

ೋღAღೋ

Đến cuối cùng, như đã dự đoán trước, Junsu vẫn là bị bắt.

Đúng hơn, mọi tính toán trước đây của hắn đều chính xác. Chỉ sai lầm ở một chỗ.

Vào ngày này mười sáu năm trước, phù thủy thực tập Kim đã đưa ra một lời nguyền, để cho ngày hôm đấy của mười sáu năm sau, hoàng tử nơi đây có thể yên tĩnh chìm trong giấc ngủ ngàn thu. Nói đơn giản hơn một chút, hôm nay chính là sinh nhật thứ mười sáu của chàng hoàng tử xui xẻo kia.

Và không biết là do thứ vận may chết dịch gì, thời điểm Kim Junsu bắt đầu thi triển phép thuật cũng chính là lúc hoàng tử bị lôi lên tháp cao. Tia sáng xanh chết người từ khung cửi phía trên không ngừng lóe lên làm dân chúng xung quanh hoảng loạn, không biết từ đâu ra bu đông nghẹt xung quanh phù thủy Kim.

[Này này, ...đừng có đạp vào chân ta...]

[..đừng di chuyển như vậy, ta nhắm không được bắn trật bây giờ...]

[..đau...a...gãy đũa phép bây giờ..]

[...aish...tất cả chúng bây ngủ hết đi...]

Con giun xéo lắm cũng quằn, tuy phù thủy Kim đã quyết định trở thành người tốt, nhưng bị chèn ép bởi một đống người như vậy, không những hoàng tử không cứu được, mà chính mình sau này cũng được chôn cùng ngày cùng tháng cùng năm với y. Hắn lầm bầm. Vì thế, Junsu chẳng buồn nghĩ nhiều, hắn vung nhẹ đũa phép cho tất cả mọi người xung quanh dừng lại, vung thêm cái nữa, cơn buồn ngủ liền bao trùm không gian làm đám đông lập tức ngã về sau. Không chần chừ thêm, phù thủy Kim sau khi đánh thuốc cả vương quốc, liền phóng lên tòa tháp cao giải cứu hoàng tử.

À vâng, thật sự mọi chuyện đã không thuận lợi đến thế. Vì dù trong quá khứ, Kim Junsu là một kẻ xấu thành thạo đến mức nào, đối diện với việc cứu người, hắn liền ngu ngơ lắc trắc đến mức đấy.

Và đấy cũng là lý do vì sao vừa lên được đến tòa tháp, một cây gậy không biết từ đâu ra vô tình đập vào lưng phù thủy Kim làm hắn ngã xuống bất tỉnh nhân sự.

Xem ra, muốn làm một người tốt thật sự rất khó khăn. Junsu lầm bầm trước khi xỉu.

ೋღAღೋ

Thật sự, người tốt rất khó làm.

Bởi vì trong cuộc sống nghiệt ngã của Kim Junsu, theo hắn, ngay cả những nhân vật (đáng ra là) chính diện như một hoàng tử vẫn không thể sử dụng từ “tốt” để hình dung được.

Đặc biệt là tên oắt con đang đứng đối diện chơi đùa với cây đũa phép (vốn đã chẳng phải là đồ chơi) của hắn, phá con cóc yêu của hắn, để cho cả vương quốc tiếp tục ngủ do lỗi lầm của hắn. Quá đáng hơn, để không ai nửa chừng nhảy vào cuộc chơi, hoàng tử đẹp trai cột tóc như bà thím kia còn đi trồng tầm gai dài hơn hai thước bao quanh khu vực, làm một tên phù thủy như Junsu chỉ còn biết cười khổ.

Dù muốn cải tà qui chính, nhưng bộ đầm (kèm mũ trùm đầu) thùng thình đen cùng khuôn mặt như muốn dọa người của Junsu đã nói lên tất cả. Cộng thêm ác cảm của mọi hoàng tử đối với mọi phù thủy, phù thủy Kim chưa kịp mở miệng nửa lời, đã bị người kia kéo xuống ngục tối trói lại bằng dây xích.

[Này hoàng tử, chơi đủ chưa?]

Phù thủy Kim chật vật di chuyển trong đám xiềng xích dày cui, sau đấy gào lên bằng chất giọng cao tít của mình. Lớp mặt nạ nâu xấu xí cũng vì vậy mà tróc ra hơn phân nửa.

Hoàng tử thấy thế liền tò mò bò lại, tay khẩy khẩy tấm da bò trên mặt Junsu. Y ngơ ngác hỏi.

[Sao ngươi biết ta là hoàng tử?]

[...]

[Này, người muốn chết sao? Ta hỏi không trả lời?]

[...]

[Yah~~~]

Không thiểu năng đến mức tự giới thiệu bản thân là người đã nguyền rủa y khi xưa, phù thủy Kim đảo mắt, sau đấy khinh bỉ phun ra hai chữ

[Vương miện.]

[...]

Và vì đã cười nhạo lên trí thông minh phi phàm của hoàng tử Park Yoochun, cuộc đời làm nô lệ không công của hắn đã bắt đầu ngay từ giây phút ấy.

ೋღAღೋ

Thật ra việc làm nô lệ không công cho hoàng tử cũng không hẳn là một ý kiến tồi. Bởi vì ngay từ ban đầu, Junsu đã không có ý phản kháng, cứ ung dung xem mọi thứ như quả báo dành cho hắn. Chỉ là phù thủy Kim từ trước đến giờ muốn gì đều dùng đũa phép trộm lấy, nay mọi thứ trên người bị tịch thu mất làm hắn chợt ngẩn ngơ, tay chân liền trở nên lóng ngóng. Hoàng tử sai hắn nấu bếp, cuối cùng bữa tối lại biến thành cả vạc súp đen ngòm. Hoàng tử sai hắn dọn dẹp, cho đến ba ngày một góc hai mét vuông vẫn chẳng lau xong. Hoàng tử sai hắn dệt vải, Junsu liền thẳng thắng nói mình không biết làm. Đến cuối cùng, người phải ra tay xử lý mọi chuyện lại trở thành hoàng tử Park. Để cho Junsu tùy tiện đi vòng quanh lâu đài, coi nó là của mình như tâm nguyện chưa bao giờ đạt được trước đây.

Nhiều khi ngồi trên ngai vàng chùi chùi tay áo, sẵn tiện liếc sang hoàng tử đang một mực lau sàn kế bên, Junsu có chút hối hận. Dù gì hắn cũng đã là một phù thủy trưởng thành, hành động ức hiếp một đứa trẻ không hiểu chuyện như thế thật không ra thể thống gì. Nhưng mỗi lần phù thùy Kim định rút đũa phép đã tìm được từ chuồng heo ra, hoàng tử Park Yoochun lại ngẩn đầu lên nhìn hắn, đôi mắt đen long lanh điểm trên làn da trắng ngần kia còn không ngừng tỏa sáng. Trên hết, Junsu lưu luyến nhất chính là bờ môi đỏ hồng ướt át kia, những khi hắn quyết định bỏ trốn liền vô tình mấp máy làm phù thủy Kim ngẩn người, ngu ngơ nán lại thêm vài ngày nữa.

Vài lần tìm lại được đũa phép, rồi lại vô tâm để đâu mất xó. Junsu cũng chẳng còn để ý nữa, chỉ biết hằng ngày cười cười với con người kia, sau đấy chui về một góc nguyền rủa mấy bà tiên đỡ đầu như một cách tự an ủi. Nếu không phải mười sáu năm trước do hoàng tử Park nhận được quá nhiều lời chúc xinh đẹp, hắn bây giờ cũng không phải gác lại kế hoạch của mình mà ở đây suốt ngày.

Tuy nhiên, không ai trên thế gian này là hoàn hảo, Park Yoochun tuy là một hoàng tử cực kì xinh đẹp, không những thế, còn là dạng da trắng như tuyết, môi đỏ như son, tóc đen như gỗ mun. Nhưng từ nhỏ, do nhà vua quá yêu thương con trai của mình nên bảo bọc kĩ lưỡng, làm hoàng tử đã “gái”, nay càng “gái” thêm. Lại sợ con mình sẽ như lời nguyền bị vật nhọn đâm đến chết, mọi trò cưỡi ngựa bắn cung hay luyện tập đấu kiếm cũng bị đức vua gác lại vô thời hạn. Junsu vừa nghe đến bấy nhiêu, liền đập tay hiểu ra lý do vì sao hoàng tử Park có thể phấn khởi về việc đánh thuốc mọi người đến vậy.

Một con người được bao bọc đến mức đấy, nếu còn sống ắt hẳn hóa điên rồi. Junsu gật gù…

Lại trở về với nhân vật chính, hoàng tử Park Yoochun cũng là một con người rất đáng thương, Junsu cảm thán sau khi sống với người kia được vài ngày. Nhờ lời nguyền của hắn, y từ nhỏ đã bị ám ảnh với vật nhọn, không thể cầm gươm bắn cung đi cứu công chúa được. Ngay cả khi nấu ăn Yoochun cũng không buồn dùng dao, hắn đã phát hiện ra điều đấy khi thấy nguyên củ cà rốt trong bát mình trong mấy bữa đầu.

Và…đã có lần, có một lần… một ý nghĩ chạy vèo qua đầu Junsu…

Chỗ ấy của hoàng tử Park, khi đứng lên…không phải sẽ hù chết y sao?

Tất nhiên, ý nghĩ ấy đã trôi qua rất nhanh khi phù thủy Kim nhìn thấy Yoochun ngồi chống tay lên cằm, như một công chúa chờ người đến cứu.

Junsu tự dưng thấy bụng của mình quặng lại, không rõ là điềm hay điều gì, nhưng cảm giác rất khó chịu. Hắn thật sự không muốn bị một hoàng tử khác chọt mấy lỗ ở đây rồi xoay sang sống hạnh phúc với Park Yoochun đâu.

Chỉ cần nghĩ đến đấy, bụng của phù thủy Kim đã tê tê, sau đấy cơn đau tràn lên ngực, làm tim của hắn như muốn rớt ra ngoài.

Thật sự là lo sợ cho bản thân, hay không cam tâm, khi này ngay cả Kim Junsu cũng không rõ lắm.

ೋღAღೋ

Lần đầu tiên trong đời, Kim Junsu nghĩ rằng mình nên chịu trách nhiệm.

Suy cho cùng, nhân cách méo mó cùng suy nghĩ lệch lạc của hoàng tử Park đều là do hắn gây ra. Phù thủy Kim lắc lắc đầu, sau đấy nhét đũa thần vừa tìm được vào ống tay áo, quyết định đào tạo người kia thành một hoàng tử giết rồng đích thực.

Cứ như vậy, hùng hùng hổ hổ, Junsu mỗi sáng sớm đều không thương tiếc kéo đầu Yoochun dậy. Sau đấy dí binh đao thương kiếm vào mặt hoàng tử cho đến khi y ngất xỉu vì sợ mới thôi.

Phù thủy Kim mấy hôm sau vẫn nhàn tản ngồi ngoài vườn, một tay vẫy vẫy đũa phép, tay còn lại cầm ly nước táo hút rột rột. Hắn vừa nhìn hoàng tử Park, vừa nghĩ, lũ nhóc bây giờ quả thật thích ứng rất nhanh. Chỉ có vài tháng mà Yoochun đã cầm được kiếm chĩa vào Junsu, y còn định chạy đến chém hắn vài phát. Tất nhiên, phù thủy Kim không ngu đến mức dâng tấm thân mình cho người kia làm bia, hắn bèn cười cười hóa phép ra cả con rồng lớn đứng trước mặt hoàng tử Park, còn có cái đuôi dài hơn chiều cao của cả hai cộng lại.

Aiiiiii…hoàng tử Park lại xỉu nữa rồi, Junsu thở dài, biến con rồng kia nhỏ lại rồi bỏ vào trong túi.

Và một trong những đêm như vậy, Park Yoochun sau khi xỉu sẽ bị dư ngủ, vì vậy y vùng vẫy trên giường không biết làm gì. Hoàng tử sau một hồi suy nghĩ sẽ mò mò ra khỏi cửa, nhón bước qua khỏi dãy hành lang làm sàn nhà kêu cọt kẹt vài tiếng, đặt mông lên tay cầm trơn nhẵng tuột khỏi cầu thang đến một căn phòng cũ kĩ.

Tên phù thủy kia kia khi ngủ tuy không ngáy nhiều, nhưng gian phòng nhỏ hẹp ở đâu đấy vẫn vang lên tiếng thở đều đặn, ngồi nghe một hồi, hoàng tử Park cảm thấy tâm tình của mình khá hơn. Y lần mò trong bóng tối, cuối cùng nhấn được vào thứ gì đấy mềm mềm. Nghĩ rằng đấy là chiếc gối trên giường Junsu, Yoochun ngồi phịch xuống, không ngờ lại làm phù thủy Kim oái một tiếng.

[Mấy con ma không an phận này, chưa thấy quan tài nên không biết sợ là gì sao?]

Phù thủy Kim thuận miệng chửi đổng, lại nhận ra rằng mình không còn ở nhà trọ đầy ma như trước, mà quỷ cũng chẳng biết sợ quan tài, hắn khó hiểu mở to mắt nhìn người trước mặt. [Là người?]

[Ta ngủ không được, cứ nhắm mắt lại là thấy con rồng ban sáng. Tất cả đều là lỗi của ngươi.]

[...]

[Nhìn cái gì, nhìn cả buổi sáng chưa đủ sao? Đừng nghĩ ta không nhận ra ánh mắt cháy bỏng nồng nàn tha thiết cùng..]

[Được rồi, được rồi, ta kể chuyện cổ tích cho ngươi.]

Chỉ chờ có thế, Yoochun không buồn nói gì thêm mà nhảy lên giường người kia. Hai tay ngoan ngoãn đặt lên bụng, chân để thẳng đúng kiểu nằm gương mẫu của một hoàng tử.

Junsu phì cười, định nói người kia không cần phải trẻ con như vậy, nhưng rồi lại thôi. Hắn thở dài, đường đường là một phù thủy cấp cao, không ngờ lại có ngày phải nằm trên giường cùng hoàng tử mười sáu tuổi kia, lầm bầm kể lại mấy câu chuyện từ đời nào để dỗ y ngủ. [Vậy thì ...ngày xửa, ngày xưa, có một công chúa bị nhốt trên đỉnh tháp của lâu đài nọ.]

[Bên dưới có rồng canh gác.]

[Thật ra...không phải tòa tháp nào cũng cần có rồng, chỉ cần cao cao một chút là có thể nói bị nhốt rồi.]

[Con rồng màu gì nhỉ? Ngươi nói xem, hay là màu đỏ và biết phun lửa.]

[Phải phải, là màu đỏ và biết phun lửa, sau đấy...]

[Thật ra màu xanh cho hợp với màu tóc của công chúa cũng được...]

Nói đến đây, Junsu có hơi giật mình nảy lên.

[...tóc....vì sao...tóc xa..xanh?]

[Như vậy mới đặc biệt chứ, nếu không vì sao công chúa lại sai con rồng bảo vệ mình?]

[Nhưng...rõ ràng là bị nh..nhốt..]

[Bờ la Bờ la Bờ la..]

Lần này đến lượt Junsu vì hoảng quá mà ngất xỉu. Tất nhiên, câu chuyện sau đấy liền diễn ra theo ý của Yoochun, những lần như vậy đều là hoàng tử kể cho phù thủy nghe, cho đến lúc y mệt lử rồi thì mới xoay sang gác người lên Junsu ngủ say như chết.

Phù thủy Kim đơn giản vì vậy mà có hơi khó chịu, nhưng y không ngờ rằng càng về sau, hắn càng mong ước mọi chuyện chỉ dừng lại ở chuyện cổ tích Yoochun kể…

Một hai năm sau, dù rằng Junsu không muốn thừa nhận, nhưng người kia đã bắt đầu phát triển theo một chiều hướng, mà theo hắn, có chút tiêu cực.

Khuôn mặt Yoochun tuy vẫn giữ lại vài phần nữ tính xinh đẹp khi xưa, nhưng bờ vai mà phù thủy Kim bình thường đã thấy rộng nay càng rộng ra, quả táo ở cổ cũng hiện rõ ràng không thể chối cãi. Đã vậy, sau khóa luyện tập khổ sai của Junsu, hoàng tử Park cũng bắt đầu có chút cơ bắp dù thân hình vẫn mảnh khảnh như trước đây.

Điều này rõ ràng hoàn toàn có lợi cho sự nghiệp làm hoàng tử giết rồng của Yoochun sau này. Nhưng tiêu cực đối với phù thủy Kim mà nói, chính là, ngay cả khi người ta lớn lên nam tính đến vậy, Junsu vẫn không tìm được lí do vì sao tim mình vẫn đập rộn ràng lúc hoàng tử Park cười, ngu ngốc dung túng cho người kia phá rối mỗi đêm, thậm chí khi biết rằng Yoochun sau này vẫn phải đi cứu công chúa. Nghĩ đến đấy, phù thủy Kim cũng chỉ gãi đầu gượng gạo, rồi trở về với công việc huấn luyện y cho tốt mà không nói lời nào.

Nhưng trên hết, điều mà Junsu phiền não nhất vẫn là, hoàng tử Park những năm gần đây rất siêng đọc sách.

Đọc sách tất nhiên là rất tốt, mở mang tri thức không bao giờ là chuyện có hại, ngoài ra còn giúp y giết thời gian. Nhờ vậy mà hiện nay Yoochun không còn hành xử lung tung như trước kia, nói chuyện cũng bớt trên trời dưới đất. Junsu tất nhiên vì điều này mà vui mừng không ngớt,…chỉ là..chỉ là….

Không biết hoàng tử Park đã đọc phải sách gì, lâu lâu lại hỏi hắn. [Em bé từ đâu mà ra.]

Nếu là khi xưa, Junsu còn có thể trợn mắt nói dối là một con cò trắng sẽ ngậm một bịch trắng mang em bé đến từng nhà phát cho từng người. Nhưng sau vài lần, hắn càng nói càng đuối lý, bèn chuyển sang kể chuyện công chúa và hoàng tử cho Yoochun nghe.

[Là như vậy đó, hoàng tử sau khi hôn môi công chúa, sẽ tạo thành em bé...] Junsu ngậm ngùi.

[Thật vậy sao? Vậy thì em bé thường dân từ đâu mà ra, chắc chắn không phải do hoàng tử cùng công chúa sinh ra chứ ?]

[Đó là do con cò...]

[Thật không?]

[Thật..]

[Phù thủy Kim Junsu...ta cũng muốn có em bé...]

Nghe đến đây, người hắn liền cứng lại. Trước giờ phù thủy Kim vẫn luôn bám dính lấy người kia, cũng sẽ có lúc Junsu quên mất vị trí của mình mà tưởng rằng, mọi chuyện sẽ không bao giờ thay đổi.

[À...cái đấy thì...Ngài phải tìm một công chúa...]

Khóe mắt phù thủy Kim cay cay. Vì không muốn để người kia thấy, hắn lấy miếng da bò kế bên đắp lên mặt.

[...nhưng công chúa rất hay khóc, ta muốn phù thủy cơ...]

[ Thần cũng biết một số phù thủy nữ...]

Vẫn mãi chìm đắm trong suy nghĩ của mình, Junsu nhất thời không để ý đến bàn tay nãy giờ vẫn đang sờ soạng mông mình. Cho đến khi cảm thấy vật gì lành lạnh mò mẫm trong quần, hắn mới giật mình xoay sang nhìn người kia. Không ngờ lại bị nụ cười ngất ngây của Park Yoochun đánh gục, làm đầu óc trống trơn.

[N...Ngài...làm gì...?]

[Mơn trớn ngươi...] Hoàng tử Park thành thật trả lời.

[...a...a...đừng chạm vào chỗ đó...không...]

[Ngoan, sẽ không đau, thả lỏng một chút...]

[...ta...không phải là...công chúa...]

[Không phải điều đấy hơi bị rõ ràng sao?]

[a...]

[a...]

[..a...a...a...ngươi chuẩn bị cả...cả...dầu...bôi trơn ?]

[Nếu không ngươi sẽ bị đau...a..]

[a...a...a...]

[Junsu...Junsu...Junsu...Junsu...]

[a...a...a]

[Junsu...Junsu...Junsu...Junsu]

[a...a...a]

[Junsu...Junsu...Junsu...Junsu]

Sau khi dày vò phù thủy Kim một hồi, Yoochun vì mệt quá mà ngất đi, nhưng vẫn không quên ôm người kia thật chặt vào lòng như không muốn buông.

Junsu thì ngược lại, hắn cào cào lớp mặt nạ trên mặt ra. Xấu như vậy cũng có thể làm người kia hưng phấn, có lẽ đã độc chiếm y quá lâu, phù thủy Kim nghĩ. Junsu đẩy người kia ra để tiến lại gần cửa sổ, nhìn con quạ đen béo núc ních tứ xa bay lại, hắn xoa xoa mặt rồi đưa phong thư mà mình đã chuẩn bị từ lâu cho nó. Thì thầm một vài điều, sau đấy cũng không biết vì sao lại gục mặt xuống bệ ép cho nước trong mắt chảy ra hết.

Có lẽ phù thủy Kim đã lỡ thích cái con người nằm kia rồi, ngay từ lúc đầu gặp mặt…

Có lẽ phù thủy Kim đã lỡ yêu con người kia, cùng lúc với những bữa ăn ấm áp và nguyên củ cà rốt trên bát.

Có lẽ phù thủy Kim đã lỡ yêu con người kia rất nhiều, lúc y cười, lúc y làm nũng, lúc y xỉu lên xỉu xuống, lúc y bắt đầu trở nên nam tính hơn…

Nhưng nhìn hoàng tử Park càng ngày càng anh tuấn như vậy, tài giỏi như vậy, phù thủy Kim càng cảm thấy mình thật không đúng. Giống như ban nãy, khi được Yoochun ôm thật chặt, đã có lúc Junsu muốn độc chiếm y, dùng phép thuật của mình để giữ y lại…

…cũng đã có lúc hắn tưởng rằng…người kia thật sự có cảm giác với mình…

Nhưng sự thật thì khác, vì trong hàng trăm hàng vạn truyện cổ tích mà hắn đã đọc qua, không có một kết thúc tốt đẹp nào cho những tên phù thủy xấu xa cả.

Nhất là với một hoàng tử…

Chùi chùi nước mắt, Junsu tiến lại gần chàng hoàng tử đang ngủ say trong tòa tháp cao nhất của lâu đài kia, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán Yoochun.

Và ở nơi nào đó trong những giấc mộng đẹp của hoàng tử Park, vọng lên một giọng nói mơ hồ.

[Và hoàng tử sẽ tỉnh lại, khi được công chúa trao một nụ hôn...trên môi...]

ೋღAღೋ

Hai năm sau.

Junsu sau khi phủi mông bỏ chạy khỏi Yoochun, liền đi khắp nơi sửa chữa những gì mình đã gây nên. Trước khi đi còn đưa một cô công chúa xinh đẹp dũng cảm đến cứu hoàng tử Park, cũng hóa giải lời nguyền giúp cả vương quốc, sửa cho cục diện trở nên tốt hơn ban đầu một chút.

Hay chí ít là do chính Junsu nghĩ vậy.

Rửa sạch hồ sơ phạm tội của mình, phù thủy Kim vui vẻ đi nộp đơn làm tiên đỡ đầu. Tuy lâu lâu trong lúc thi có hay làm đổ bể đồ do nhớ đến ai đấy, nhưng kết quả ra vẫn rất tốt, nhàn tản được vài bữa liền được giao nhiệm vụ đi chúc phúc đầu tiên ở vương quốc X.

Đọc xong chỉ thị, Kim Junsu thở dài nặng nề. Hắn không biết vương quốc kia đối với mình là duyên hay nợ, làm cho hai lần debut đều xảy ra ở cùng một chỗ, chung một đám người, dính với một đống lùm xùm Junsu phải đối mặt.

[Vì sao lại thở dài?] Người kế bên hỏi hắn. Lúc này cả hai đang ngồi trên chiếc xe ngựa chở tiên đỡ đầu đến lâu đài của vương quốc kia. [Lo lắng sao?]

[Không...nhưng cậu có biết chúng ta đi chúc phúc cho hoàng tử nào không?]

[Là hoàng tử mới được sinh ra của quốc vương. Mà nghe đồn trước đây vương quốc này bị một tên phù thủy xấu xa ám cả mười mấy năm trời. Hừ. Tên đó đáng bị treo cổ...]

Junsu nghe người ta nhắc đến mình liền giật nảy lên, tay cũng vô thức sờ sờ cổ. May mắn là không ai nhìn thấy cảnh nảy, nếu không ắt hẳn bị lộ chân tướng.

[...quốc vương đã lớn tuổi còn có nhiều con thế kia...] Hắn lầm bầm.

[Không phải, là quốc vương mới kế nhiệm.] Một tiên nữ trẻ tuổi chắp tay mơ màng. [...cũng chính là hoàng tử trước kia mang lời nguyền, sau đấy nhận được nụ hôn của công chúa mà tỉnh dậy...]

Nghe đến đấy, tiên đỡ đầu Kim không còn hỏi gì nữa. Khóe miệng kéo ra thành một nụ cười nhạt. Vậy là cuối cùng người kia cũng có một kết thúc tốt đẹp, lại do mình sắp đặt. Có thể gặp lại một lần cuối như vậy đã tốt lắm rồi.

Trong đại sảnh to lớn, ánh nến sáng rực rỡ từ trên trần toả xuống nhờ phép của các tiên đỡ đầu. Thanh âm du dương từ dàn nhạc phát ra nhẹ nhàng, tạo nên một bầu không khí yên bình một cách lạ lùng.

Junsu còn nhớ, mình đã từng ngồi trên ngai vàng kia đùa giỡn như thế nào. Đại sảnh này cũng đã từng ướt nhẹp khi hoàng tử Park cầm xô tạt vào người hắn. Phù thủy, à không tiên đỡ đầu Kim che mắt của mình, sau đấy chợt nhận ra rằng, nếu cố gắng không nhớ đến người kia, thì chí ít còn có thể gượng gạo cười. Nhưng trở lại nơi này hôm nay, mọi kí ức dường như muốn ùa đến làm Junsu cơ hồ không thở được.

[Đau không?] Một giọng nói không biết từ đâu thì thầm vào tai hắn.

[Đau...]

Chợt người đằng sau lấy ra một chiếc khăn úp vào mặt Junsu, sau đấy kéo lê tiên đỡ đầu Kim ra khỏi đại sảnh mà không ai biết.

ೋღAღೋ

Park Yoochun hai năm trước khi tỉnh dậy không thấy ai, liền thấy bất an.

Lại nghe thanh âm vui mừng vang vọng khắp cả lâu đài, y liền biết người kia đã giở trò. Vì vậy, Yoochun liền chạy khắp nơi lục soát, mở tất cả cửa phòng của lâu đài, nhưng vẫn không thấy tên phù thủy kia đâu, chỉ thấy người với người, những người y không cần quan tâm đến.

Nghe ngóng một chút, hoàng tử Park biết rằng lời nguyền đã được hóa giải khi nàng công chúa nước láng giềng hôn phải anh trai mình, làm mọi người tỉnh lại. Cũng vì Yoochun nằm trên tháp cao nên không bị nàng tìm thấy, nên mới tránh được kế hoạch của Junsu.

Mất mát, khó chịu, đau lòng, y cũng không biết nên giải thích như thế nào với chính mình. Những chỉ nghĩ đến việc không thể nhìn thấy bộ dáng cười ngu đến híp mắt kia, Yoochun liền muốn húc đầu vào tường.

Và hoàng tử Park đã làm thật.

…còn tới mấy lần…

Yoochun cũng đã từng cưỡi ngựa đi tìm Junsu, hy vọng rằng người kia chỉ đang trốn trên một tòa tháp cao cao nào đấy, thử thách tài giết rồng của y.

Nhưng lần nào cũng là ngựa kéo người suýt chết đói trở về. Sau đấy lấy móng đạp đạp hoàng tử như muốn nói [Không biết chừng mực gì cả.]

Hoàng tử Park đúng là không biết chừng mực, nên mới bị con người lúc nào cũng có chừng mực kia hút lấy. Bây giờ đột nhiên hắn buông Yoochun ra, làm hoàng tử xinh đẹp nay ủ rũ như cành hoa héo, làm lúc nào y cũng có cảm giác có người lò đò đi theo, lâu lâu bị ngắm nhìn lộ liễu, lâu lâu bị sờ mó lén, nhưng mỗi lần quay lưng nhìn, lại chẳng thấy ai.

Vì vậy ngay khi thấy tên người kia trong danh sách chọn tiên đỡ đầu cho cháu của mình, Yoochun đã không ngần ngại đe dọa quốc vương đánh cái dấu X vào ba chữ Kim Junsu. Sau đấy chờ đợi thừa cơ, bắt trói người kia lại.

Nhìn khuôn mặt bị thuốc mê làm say ngủ của tiên đỡ đầu Kim, bão táp trong lòng hoàng tử Park có phần dịu lại, trở thành những cơn sóng nhẹ nhàng xoa xoa bờ cát. Khuôn mặt này, tại sao lại mập ra, chẳng lẽ sau khi vứt bỏ ta, hắn sống rất thoải mái sao? Càng nghĩ, Yoochun chọt vào mặt người kia càng mạnh.

Junsu bị chọt chọt, lại bị trói nên rất khó chịu. Chưa quá nửa tiếng đã tỉnh dậy, ngơ ngác một hồi liền nhận ra Yoochun.

[Lại nằm mơ nữa rồi...] Hắn thở dài.

[Ngươi nằm mơ thấy ta?] Yoochun từ lâu đã không còn mang nụ cười ngây ngô, hắn nhếch mép, nhưng lực sát thương vẫn như xưa, làm tiên đỡ đầu Kim chảy máu mũi.

[...Ngài....ngài...]

[Đũa phép của ngươi, ta đã bẽ gãy, từ bây giờ, Kim Junsu ngươi chính là nô lệ không công của Park Yoochun ta suốt đời. Nếu không một đám rồng con ngươi mang theo, ta sẽ chiên từng đứa một.]

[....hoàng tử à không, quốc vương...đừng...ta không muốn chơi với Ngài...] Junsu lắc lắc đầu, hai mắt ân ấn nước nhìn lên.

[Ta không phải là quốc vương, quốc vương là anh trai của ta.] Yoochun cúi xuống ôm người kia thật chặt. [Đừng đi nữa được không? Tìm ngươi mệt lắm.]

[Nhưng Ngài là hoàng tử...]

[Ta cưới ngươi là được chứ gì...đến lúc đó ngươi cũng là hoàng tử]

[...huh...]

[Không nói gì là đồng ý.]

[Nhưng...]

[Không nhưng gì cả.] Junsu chưa nói hết câu, đã bị hoàng tử ngăn miệng lại bằng một nụ hôn sâu.

Tội nghiệp phù thủy Kim vẫn còn bị ảnh hưởng bởi thuốc mê. Vì vậy cũng chẳng kháng cự được, mặc cho Yoochun kéo qua kéo lại, hôn tới hôn lui.

Cứ như thế, tuy rằng câu chuyện có hơi khác thường, nhưng kết thúc thì vẫn như mọi câu chuyện cổ tích khác…

…và họ sống bên nhau một cách hạnh phúc …mãi mãi.. 

The End
About these ads

About Heo Bay

I'm not just another girl in this world. Because I am me, and those people out there are not me. I'm passionate about Arts, Music and Cultures, and my life consists every bit of those. They have created an open minded me, not-wise but willing to accept differences from people and thus, be more understanding. I'm not perfect and I have my point of view, they'll sooner or later be shown here. If you disagree with it, try to change me by giving productive and reasonable reasons, but please avoid leaving stupid comments responding to my efforts. Thanks ~ ...and most importantly, a Junsu bias is what I am?
This entry was posted in Fiction [oneshots]. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s